|
34
RƯƠNG ĐỰNG CHẲNG HỀ VƠI
Bên các nước Âu Mỹ vào
dịp lễ Giáng Sinh, việc chọn quà và tặng quà quả là một dịch vụ kham
khổ, đôi khi trở thành một gánh nặng phải làm cho xong như một thủ
tục chẳng đặng đừng. Các bãi đậu xe rộng bao la của những thương xá
thường không còn một chỗ trống vào những cuối tuần trước ngày lễ.
Thì mỗi người thân cũng phải có một món quà chứ! Mua về nhà lại phải
cẩn thận gói lại và để dưới gốc cây Giáng Sinh có đèn chớp chớp.
Đúng đêm lễ mới có nghi thức mở quà, mà phải mở trước mặt mọi người
với lời cám ơn rối rít, dù có thích hay không. Giấy gói tháo ra một
đống. Nhẩm trong bụng thì đã mất khá bộn tiền mà quà thì chả mấy khi
vừa ý. Cái cần thì lại không được, mà cái được thì lại xếp xó, chật
cả cửa nhà…
Cái nỗi cực tâm nhất
của việc mua quà cho trẻ em bên xứ Âu Mỹ là món quà phải là đồ mắc
tiền! Đồ chơi phải là của Toys are Us. Quần áo phải có nhãn hiệu
nổi tiếng như Polo hay Tommy Hilfiger. Giầy phải là Nike v.v. Không
có chuyện của ít lòng nhiều. Chẳng cần phải quí cái tấm lòng hay cái
tâm nguyện nào cả. Quà rẻ tiền có nghĩa là lòng thương ít. Lì xì một
phong thư đỏ với một đồng tiền mới tượng trưng để lấy hên là chuyện
cổ tích. Đứa trẻ nhận được phong thư đỏ cũng theo thói Mỹ là mở ngay
ra trước mặt mình, và có đứa đã tuyên bố một cách thẳng thừng chả
phải kiêng dè gì cả: chỉ có một đô la thôi à!
CHÚ BÉ ĐÁNH TRỐNG
Chả bù cho chú bé nghèo
đánh trống qua một bài hát rất phổ thông trong mùa Giáng Sinh. Chú
bé không có tiền mua sắm quà cáp gì cho người mình thương cả. Chú
chỉ có một cái trống nhỏ trống trơn. Chú biết đánh trống nên chú đã
đánh lên một bài trống làm quà tặng. Quí hóa và cảm động lắm chứ.
Cứ đến mùa tặng quà là
tôi nhớ đến một câu truyện về một cặp sắp cưới nhà nghèo. Gần đến
ngày lễ mà chẳng đào đâu ra tiền mua quà tặng nhau. Anh chàng rất
thương nàng nên nghĩ bụng đi bán quách cái đồng hồ của mình để mua
cho nàng một cái kẹp tóc đồi mồi. Vì nàng có mái tóc dài thật đẹp
nhưng cứ bị lòa xòa hoài mỗi khi làm việc; vả lại cái đồng hồ đã đứt
dây từ lâu cứ phải bỏ vào túi rất bất tiện. Đang khi đó thì cô nàng
lại nghĩ ra cách tặng quà cho chàng: mái tóc dài của mình để cũng vô
tích sự; đẹp thì cũng đẹp đấy, chi bằng cắt bán quách đi để lấy tiền
mua cho chàng cái dây đồng hồ. Tội chàng quá đi, cái đồng hồ đứt dây
từ lâu mà không sao mua được cái dây khác mà thay!
Thế là cả hai cùng giữ
bí mật, đợi đến gần ngày lễ mới lẳng lặng đi thi hành kế hoạch. Cô
nàng soi gương lần cuối kiểu thơ Nguyễn Tất Nhiên:
Em hãy đứng trước gương
làm dáng
Tự khen mình đẹp quá,
đi em.
Lỡ mai kia mốt nọ theo
chồng,
Còn đôi chút luyến lưu
thời con gái.
Rồi nàng cắn răng cắt
mái tóc dài bán đi để mua được cái dây đồng hồ. Anh chàng thì đành
lòng bán cái đồng hồ quí để mua cho nàng cái kẹp tóc đồi mồi cho
thêm duyên dáng. Hai món quà được gói lại cẩn thận. Đúng giờ phút
linh thiêng thì mới đưa tặng nhau.
Cô nàng nhận được cái
kẹp tóc đồi mồi rất sang thì mái tóc dài của mình không còn nữa. Anh
chàng nhận được cái dây đồng hồ thì cái đồng hồ của mình đã bán đi
mất rồi! Cả hai món quà đều không còn dùng được, nhưng quả là cả hai
món quà đều đắc ý nhất, có sức lay động con tim nhất. Và dĩ nhiên
là có cảnh sụt sùi cảm động. Tình thương dâng lên ngút ngàn.
MÓN QUÀ QUÍ NHẤT
Mẹ Têrêsa đã có lần
định nghĩa tình yêu là cho đi tới mức cảm thấy đau. Cặp sắp cưới
trên đây đã thể hiện điều đó. Cũng như chính Mẹ và các nữ tu dòng
Bác Ái đã sống ngay giữa những người bị bỏ rơi nhất của xã hội ở
Calcutta, dùng ngay những đồ do những người cùi làm ra. Những đồ này
không ai dám mua thì các nữ tu mua về dùng.
Quà tặng như vậy mới có
sức làm lay động con tim, tạo dựng tình thương, chứ không phải là
những thứ mua sắm mắc tiền vào những dịp lễ hiện nay. Đức Maria đã
tặng cho nhân loại chính người con của mình. Đó là món quà quí nhất,
mắc giá nhất. Món quà này đã làm cho một Gioan dù còn nằm trong bụng
mẹ cũng nhảy mừng reo vui.
Đức Chúa Trời thương
yêu nhân loại đến nỗi đã trao tặng chính người Con duy nhất. Đó là
cách sắm quà đúng nhất, vì tình thương là trao tặng cho tới mức cảm
thấy đau. Những mua sắm quà tặng trong nhà lúc này đang nhằm mục
đích gì nhỉ? Tìm tạo dựng tình thương hay chỉ đổ thêm vào lòng ham
hố đua đòi càng ngày càng thêm bất mãn?
PHÚT CẢM NHẬN QUÀ TẶNG
Và món quà nào năm nay
tôi nhận được đắc ý nhất? Lời thiên thần (chứ không phải ông già
Noel) đi cho quà các mục đồng giữa đêm đen thanh vắng: "Ta mang đến
cho các người một tin vui lớn, cũng là tin vui cho mọi người: hôm
nay Chúa Kitô, Đấng Cứu Thoát, đã giáng sinh cho các người". Quà đấy
chứ còn chờ quà nào khác. Hãy lãnh nhận và cho nhau thứ quà quí nhất
và đắc ý nhất năm nay là chính Đức Kitô, như Đức Mẹ đã tặng quà cho
bà Eligiabét. Chú bé trong bụng mẹ mừng quá bèn nhảy lên là vậy…
Tôi muốn phóng dịch bài
Quà Tặng từ cuốn ”Tiên Tri” (The Prophet) của nhà tiên tri thời đại
là Kahlil Gibran, cuốn sách bán chạy nhất thế kỷ, chỉ sau cuốn Kinh
Thánh:
Khi bạn cho những cái
bạn đang có, thì quà tặng của bạn thật nhỏ nhoi.
Chỉ khi bạn cho chính
mình bạn, thì quà tặng mới trở nên đích thực.
Vì của cải là gì, nếu
không phải là những gì mình lo tích trữ sợ rằng ngày mai sẽ cần đến.
Và ngày mai, ngày mai
sẽ trao ban cái gì cho con chó quá tinh khôn
đem giấu những khúc
xương dưới cát,
đang khi cùng đoàn
người lữ hành đi về thành thánh?
Và cái gì sợ sẽ phải
cần đến, nếu không phải là chính điều cứ thèm khát mãi?
Khi mà giếng của bạn
đầy nước mà bạn vẫn còn khát,
thì cơn khát này không
khủng khiếp lắm sao,
và không có gì có thể
làm cho bạn hết khát được!
Có những người chỉ cho
đi một chút xíu những cái họ có, và họ cho đi để lấy tiếng,
thì cái ẩn ý này làm
cho quà tặng của họ mất hết giá trị.
Và có những người chẳng
có bao nhiêu mà cho đi tất cả.
Đó mới là những người
tin vào cuộc đời, vì cuộc đời thật sung túc,
và rương đựng chẳng hề
vơi.
Có những người cho đi
với niềm vui, thì niềm vui chính là phần thưởng.
Và có những người cho
đi với hy sinh, thì hy sinh đó là phép rửa.
Lại có những người cho
đi mà không cần để ý tới hy sinh hay tìm niềm vui,
mà cũng chẳng cho đi vì
nhân đức.
Họ cho đi vì trong
thung lũng, cây trầm đang thở hương vào không gian diệu vợi.
Qua bàn tay của những
người như thế, Thiên Chúa đang tiếp tục vỗ về.
Và từ sau khóe mắt họ,
Người mỉm cười trên mặt đất.
Cho khi được xin thì
cao đẹp,
nhưng cho mà chỉ cần
hiểu ý chứ không cần phải được xin, thì cao đẹp hơn nhiều.
Đi tìm người sẽ mở rộng
tay đón nhận thì vui hơn là chính việc cho đi.
Và có phải chính bạn
đang muốn giữ lại không nhỉ?
Mọi sự bạn đang có một
ngày kia sẽ phải cho đi.
Vì thế, hãy cho đi hôm
nay,
thì mùa ban tặng sẽ là
của bạn,
chứ không phải là những
người thừa kế bạn.
Bạn thường nói: tôi sẽ
cho, nhưng chỉ cho những người xứng đáng.
Cây trái trong vườn
chẳng nói vậy. Súc vật ngoài đồng cũng chẳng nói vậy.
Chúng cho đi thì chúng
mới sống, vì giữ lại là chết.
Vì chắc chắn ai đã xứng
đáng lãnh nhận ngày và đêm,
thì cũng xứng đáng lãnh
nhận bất cứ gì từ bạn.
Và ai đã xứng đáng uống
nước từ nguồn suối bao la của cuộc đời,
thì cũng xứng đáng múc
đầy ly từ dòng suối nhỏ của bạn.
Vì thực ra thì cuộc đời
mới trao ban cho cuộc đời.
Đang khi bạn tưởng là
người trao ban thì lại chỉ là người làm chứng mà thôi.
Và bạn là người lãnh
nhận. Tất cả các bạn chỉ là người lãnh nhận,
mà không cần phải biết
ơn,
kẻo rồi bạn lại tạo ra
cái ách đè trên bạn và trên người cho.
Tốt hơn là bạn hãy vươn
lên cùng với người cho
mang theo quà tặng như
mang theo đôi cánh.
Vì quá để ý tới mang
ơn, tức là đã hồ nghi lòng rộng lượng
của Đấng đã nhận Đất
làm Mẹ và nhận Chúa là Cha.
Lm. Dũng Lạc Trần Cao Tường |